Mục đích của tôi là sưu tầm về cái hay của người xưa - V́ với thời đại hiện tại hầu như ít ai c̣n chú tâm đến; Mời các bạn cùng tham gia nối thơ cho lọat bài nầy thêm phong phú nhé! có thể có nhiều điều không c̣n phù hợp với thời nay, cái ǵ không phù hợp xem như ta mở rộng kiến thức, nhưng cái hay tại sao ta không học hỏi, phải không các bạn Mong các bạn tiếp thơ để lọat bài nầy có nhiều ư nghĩa hơn
Tôi thử làm trước bài đầu tiên về
- Công, dung, ngôn, hạnh - Tam cang, ngũ thường - Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín
Hôm nay rảnh rổi một ngày Sọan kho sách cũ đọc càng phân vân Sách xưa lần giỡ từ trang Nào câu “Tứ Đức, Tam cang, Ngũ thường”
Bốn đức phụ nữ vấn vương Công, Dung, Ngôn, Hạnh như hương điểm vàng Chữ “Công” cũng khó đấy nha Khéo cư, khéo xử, khéo làm, đó thôi
Khéo sao vừa dạ mọi người Gia đ́nh xắp xếp mĩm cười ng̣ai trong Chữ “Dung” sắc đẹp phải không? Không được lượm thuộm để trông giữ chồng
Vừa khi đọc đến chữ “Ngôn” Lời ăn tiếng nói sao cho dịu dàng Tiếng oanh thỏ thẻ với chàng Rỏ ràng trên dưới qúi nàng biết bao
Thứ tư chữ “Hạnh” th́ sao? Nết na đúng đắn vẹn rào gia phong “TAM CANG’ là phải một ḷng Thờ vua, yêu vợ, dạy con vửng ǵn
Ba đức làm chủ gia đ́nh “NGŨ THƯỜNG” bảy đức vẹn t́nh không lo Chữ “Nhân” là có tấm ḷng Chữ “Lễ” chàng biết “tam đồng” mới hay
Giăi thích chữ “Nghĩa” có đây Sống sao cho vẹn chớ bày “Lư Thông” Cái đầu cần có “Trí” cơ Mới là đáng mặt phụ nhân của ḿnh
Biết “Tín” càng đáng tu mi Một lời bốn ngựa dù ǵ không qua Cái kho học của người xưa Điều hay góp nhặt. thiếu thừa bổ thêm MD
> Mục đích của tôi là sưu tầm về cái hay của người xưa - V́ với thời đại > hiện tại hầu như ít ai c̣n chú tâm đến; Mời các bạn cùng tham gia nối > thơ cho lọat bài nầy thêm phong phú nhé! có thể có nhiều điều không > c̣n phù hợp với thời nay, cái ǵ không phù hợp xem như ta mở rộng > kiến thức, nhưng cái hay tại sao ta không học hỏi, phải không các bạn > Mong các bạn tiếp thơ để lọat bài nầy có nhiều ư nghĩa hơn
> Tôi thử làm trước bài đầu tiên về
> - Công, dung, ngôn, hạnh > - Tam cang, ngũ thường > - Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín
> Hôm nay rảnh rổi một ngày > Sọan kho sách cũ đọc càng phân vân > Sách xưa lần giỡ từ trang > Nào câu “Tứ Đức, Tam cang, Ngũ thường”
> Bốn đức phụ nữ vấn vương > Công, Dung, Ngôn, Hạnh như hương điểm vàng > Chữ “Công” cũng khó đấy nha > Khéo cư, khéo xử, khéo làm, đó thôi
> Khéo sao vừa dạ mọi người > Gia đ́nh xắp xếp mĩm cười ng̣ai trong > Chữ “Dung” sắc đẹp phải không? > Không được lượm thuộm để trông giữ chồng
> Vừa khi đọc đến chữ “Ngôn” > Lời ăn tiếng nói sao cho dịu dàng > Tiếng oanh thỏ thẻ với chàng > Rỏ ràng trên dưới qúi nàng biết bao
> Thứ tư chữ “Hạnh” th́ sao? > Nết na đúng đắn vẹn rào gia phong > “TAM CANG’ là phải một ḷng > Thờ vua, yêu vợ, dạy con vửng ǵn
> Ba đức làm chủ gia đ́nh > “NGŨ THƯỜNG” bảy đức vẹn t́nh không lo > Chữ “Nhân” là có tấm ḷng > Chữ “Lễ” chàng biết “tam đồng” mới hay
> Giăi thích chữ “Nghĩa” có đây > Sống sao cho vẹn chớ bày “Lư Thông” > Cái đầu cần có “Trí” cơ > Mới là đáng mặt phụ nhân của ḿnh
> Biết “Tín” càng đáng tu mi > Một lời bốn ngựa dù ǵ không qua > Cái kho học của người xưa > Điều hay góp nhặt. thiếu thừa bổ thêm > MD
> Nhân thong thả t́m câu, lựa chữ , > Viết theo ḍng quốc ngữ dạy con: > Lời người xưa dạy vẫn c̣n > Chữ Hiếu trong đạo làm con phải tṛn .
> Ăn mặc chớ vàng son chải chuốt, > H́nh dung đừng ve vuốt ngắm trông, > Một vừa, hai phải th́ xong, > Áo quần dài ngắn coi không ra ǵ
> Trong giao tiếp lể nghi làm trọng. > Đừng đứng ngồi thói ngọng lẳng lơ > Nh́n ra mấy cỏi bến bờ > Xấu hư ta tránh , văn thơ ta tầm.
> Con hiền thảo an tâm cha mẹ, > Tiếng ngợi khen lớn bé, ngoài trong > Thơm th́ thơm tổ , thơm tông > Nước non rạng chữ giống ḍng nghe con.!
> Nọ những kẻ nguyền non hẹn Biển, > Thấy mùi hoa bướm nghiển, ong chào, > Miệng đời dè biểu xiết bao, > Xấu ra quốc pháp, nhục vào gia thanh
> Đem người trước lấy vành ngắm lại, > Khôn ba năm đừng dại một giờ, > Đua chi chén rượu câu thơ, > Gái trai ngọt nhạt, nước cờ thấp cao...
> T́nh đệ huynh ra vào săn sóc, > Lại nhớ câu khó nhọc từ đường > Sang hèn chớ ghét,đừng thương > Tam cang, tứ đức, ngũ thường với nhau.
> Đi đứng đắn, chớ điều vung văy, > Đừng đánh lu, đánh vại không hay. > Nói đừng chau mặt, chau mày, > Nghe ra ngậm đắng nuốt cay hay nào!
> Của tằn tiện, chữ hào hàn gắn, > Khách buôn tàu chưa hẳn nơi đây! > Cũng đừng vắt nước cổ chày, > Tiếp tân tế lễ là ngày nên hoang.
> Ăn ở chớ ḷng mang khoảnh khắc, > Mua bán đừng điểu chác đong đưa. > Chữngoan giũ khử chữ lừa, > Chớ nghe theo chuyện tích xưa hại người.
> Đừng đảo điên làm đồng, nói đổng > Giàu sang ǵ cũng chớ khoe ngông, > Miễn ḿnh ấm phận ngoài trong > Khó khăn chớ vật ḷng không oán hoài,
> Hết bĩ cực...thái lai mấy chốc > Gắng công ta mưa mốc đổi đời, > Khó đâu ai khó ba đời > Làm người trung hiếu của trời đăi cho.
> Nay mấy chữ dặn ḍ con trẻ > Hẹn mai ngày san sẽ nhiều hơn > Gởi cho con một nhịp đờn > Nghĩa nhân một chữ ,thiệt hơn một lời.
> ( ttph, VA,23.10.2009)
> On 23 Tháng Mười, 11:56, Mây mùa thu <dongnguyen...@gmail.com> wrote:
> > Tiếp thơ về - Cái Hay của người xưa
> > Hôm nay tôi mở lọat bài
> > CÁI HAY CỦA NGƯỜI XƯA
> > Mục đích của tôi là sưu tầm về cái hay của người xưa - V́ với thời đại > > hiện tại hầu như ít ai c̣n chú tâm đến; Mời các bạn cùng tham gia nối > > thơ cho lọat bài nầy thêm phong phú nhé! có thể có nhiều điều không > > c̣n phù hợp với thời nay, cái ǵ không phù hợp xem như ta mở rộng > > kiến thức, nhưng cái hay tại sao ta không học hỏi, phải không các bạn > > Mong các bạn tiếp thơ để lọat bài nầy có nhiều ư nghĩa hơn
Lảo Tử viết: Thượng sĩ vô tranh hạ sĩ hiếu sự Phạm sự ưu nhân t́nh Hậu sự hảo tương kiến
Người cao trọng không nên tranh chấp Kẻ dưới cơ mặc chúng hay gây Việc ǵ cũng nghĩ tới xa Nhơn t́nh lưu lại gặp sau vui vầy MD
Thầy Trương Kính Phu cũng nói:
Ác nhân mạ thượng nhân Thiện nhân tổng bất đối Thiện nhân nhược ḥan đối Bỉ thử vô trí tuệ Bất đối tâm thanh lương Mạ giả khẩu nhiệt phí Chính như nhân thóa thiên Ḥan ṭng kỷ thân trụy
Ngă nhược bị nhân mạ Dương lung bất phân thuyết Thí như hỏa đương không Bất cứ tự nhiên diệt Sân nhân diệt như thị Hữu vật tao tha nhiệt Ngă tâm đẳng hư không Thính bỉ phiên thần thiệt
Kẻ thủ ác gặp ta biếm mạ Người hiền lương chớ trả lời chi Đối đầu chẳng có ra ǵ Cả hai đồng hóa bất tri trí rồi
Thanh lương mát mẻ thảnh thơi Kẻ mắng tự mắng khí trào càng sôi Nhổ ngược nước miếng lên trời Từ trên ḥan lại rớt rơi thân người
Ví bằng bị chươi chính ḿnh Tai ta giả điếc biện minh thêm rầy Thinh không lửa cháy trên vây Tự nhiên nó tắt loay hoay làm ǵ
Mạ lị, hờn giận mặc mi Ḿnh không quạt tiếp lửa th́ không cao Điêu trở môi lưỡi lào xào Tâm ta trong sáng chẳng sao đâu mà
“Dục lượng tha nhân tiên tu tự lượng Thương nhân chi ngữ ḥan trị tự thương Hàm huyết phún nhân ô tự khẩu”.. Ngậm máu phun người nhơ miệng ta MD
On 26 Tháng Mười, 09:09, Mây mùa thu <dongnguyen...@gmail.com> wrote:
> > Nhân thong thả t́m câu, lựa chữ , > > Viết theo ḍng quốc ngữ dạy con: > > Lời người xưa dạy vẫn c̣n > > Chữ Hiếu trong đạo làm con phải tṛn .
> > Ăn mặc chớ vàng son chải chuốt, > > H́nh dung đừng ve vuốt ngắm trông, > > Một vừa, hai phải th́ xong, > > Áo quần dài ngắn coi không ra ǵ
> > Trong giao tiếp lể nghi làm trọng. > > Đừng đứng ngồi thói ngọng lẳng lơ > > Nh́n ra mấy cỏi bến bờ > > Xấu hư ta tránh , văn thơ ta tầm.
> > Con hiền thảo an tâm cha mẹ, > > Tiếng ngợi khen lớn bé, ngoài trong > > Thơm th́ thơm tổ , thơm tông > > Nước non rạng chữ giống ḍng nghe con.!
> > Nọ những kẻ nguyền non hẹn Biển, > > Thấy mùi hoa bướm nghiển, ong chào, > > Miệng đời dè biểu xiết bao, > > Xấu ra quốc pháp, nhục vào gia thanh
> > Đem người trước lấy vành ngắm lại, > > Khôn ba năm đừng dại một giờ, > > Đua chi chén rượu câu thơ, > > Gái trai ngọt nhạt, nước cờ thấp cao...
> > T́nh đệ huynh ra vào săn sóc, > > Lại nhớ câu khó nhọc từ đường > > Sang hèn chớ ghét,đừng thương > > Tam cang, tứ đức, ngũ thường với nhau.
> > Đi đứng đắn, chớ điều vung văy, > > Đừng đánh lu, đánh vại không hay. > > Nói đừng chau mặt, chau mày, > > Nghe ra ngậm đắng nuốt cay hay nào!
> > Của tằn tiện, chữ hào hàn gắn, > > Khách buôn tàu chưa hẳn nơi đây! > > Cũng đừng vắt nước cổ chày, > > Tiếp tân tế lễ là ngày nên hoang.
> > Ăn ở chớ ḷng mang khoảnh khắc, > > Mua bán đừng điểu chác đong đưa. > > Chữngoan giũ khử chữ lừa, > > Chớ nghe theo chuyện tích xưa hại người.
> > Đừng đảo điên làm đồng, nói đổng > > Giàu sang ǵ cũng chớ khoe ngông, > > Miễn ḿnh ấm phận ngoài trong > > Khó khăn chớ vật ḷng không oán hoài,
> > Hết bĩ cực...thái lai mấy chốc > > Gắng công ta mưa mốc đổi đời, > > Khó đâu ai khó ba đời > > Làm người trung hiếu của trời đăi cho.
> > Nay mấy chữ dặn ḍ con trẻ > > Hẹn mai ngày san sẽ nhiều hơn > > Gởi cho con một nhịp đờn > > Nghĩa nhân một chữ ,thiệt hơn một lời.
> > ( ttph, VA,23.10.2009)
> > On 23 Tháng Mười, 11:56, Mây mùa thu <dongnguyen...@gmail.com> wrote:
> > > Tiếp thơ về - Cái Hay của người xưa
> > > Hôm nay tôi mở lọat bài
> > > CÁI HAY CỦA NGƯỜI XƯA
> > > Mục đích của tôi là sưu tầm về cái hay của người xưa - V́ với thời đại > > > hiện tại hầu như ít ai c̣n chú tâm đến; Mời các bạn cùng tham gia nối > > > thơ cho lọat bài nầy thêm phong phú nhé! có thể có nhiều điều không > > > c̣n phù hợp với thời nay, cái ǵ không phù hợp xem như ta mở rộng > > > kiến thức, nhưng cái hay tại sao ta không học hỏi, phải không các bạn > > > Mong các bạn tiếp thơ để lọat bài nầy có nhiều ư nghĩa hơn
> > > Hôm nay rảnh rổi một ngày > > > Sọan kho sách cũ đọc càng phân vân > > > Sách xưa lần giỡ từ trang > > > Nào câu “Tứ Đức, Tam cang, Ngũ thường”
> > > Bốn đức phụ nữ vấn vương > > > Công, Dung, Ngôn, Hạnh như hương điểm vàng > > > Chữ “Công” cũng khó đấy nha > > > Khéo cư, khéo xử, khéo làm, đó thôi
> > > Khéo sao vừa dạ mọi người > > > Gia đ́nh xắp xếp mĩm cười ng̣ai trong > > > Chữ “Dung” sắc đẹp phải không? > > > Không được lượm thuộm để trông giữ chồng
> > > Vừa khi đọc đến chữ “Ngôn” > > > Lời ăn tiếng nói sao cho dịu dàng > > > Tiếng oanh thỏ thẻ với chàng > > > Rỏ ràng trên dưới qúi nàng biết bao
> > > Thứ tư chữ “Hạnh” th́ sao? > > > Nết na đúng đắn vẹn rào gia phong > > > “TAM CANG’ là phải một ḷng > > > Thờ vua, yêu vợ, dạy con vửng ǵn
> > > Ba đức làm chủ gia đ́nh > > > “NGŨ THƯỜNG” bảy đức vẹn t́nh không lo > > > Chữ “Nhân” là có tấm ḷng > > > Chữ “Lễ” chàng biết “tam đồng” mới hay
> > > Giăi thích chữ “Nghĩa” có đây > > > Sống sao cho vẹn chớ bày “Lư Thông” > > > Cái đầu cần có “Trí” cơ > > > Mới là đáng mặt phụ nhân của ḿnh
> > > Biết “Tín” càng đáng tu mi > > > Một lời bốn ngựa dù ǵ không qua > > > Cái kho học của người xưa > > > Điều hay góp nhặt. thiếu thừa bổ thêm > > > MD