Ḷng người ai xẻ làm đôi
Để tôi luống ngậm đơn côi tũi hờn
Trăng khuya chú cuội ngóng ḍm
Thương người cô lẽ tâm c̣n nặng vương
Nhà ai hoa nhẹ đưa hương
Lời thơ cung bậc chán chường thế nhân
Thương người lử thứ? thương ta?
Nh́n sao nhấp nháy chánh tà chưa phân
Ước chi c̣n mẹ cơi trần
Cho tôi dúi mặt vào thân mẹ hiền
Những mong lắng đọng muộn phiền
Bể trần lặn hụp những "duyên" kiếp nào?
MD
On 1 Tháng Mười Một, 03:10, Vàng anh <nhuyenvanda...@yahoo.com.vn>
wrote:
> Trời thu lại soi bóng hồ thu
> Khói lam mái lá quyện sương mù
> Chim trời mơi cánh t́m tổ trú
> Sao đời lữ khách măi lăng du ?
> Trời chiều lại nhắn bước phiêu diêu
> Gợi ḷng ray rứt biết bao nhiêu
> Câu buồn ai thả trong hoang vắng ?
> Thương nhớ t́nh quê những ít nhiều...
> Nhớ đường làng củ tiếng Ve kêu
> Nắng vàng rủ nhẹ bóng tre chiều
> Lá vàng xào xạc...chân em bước
> Một cánh bướm nào... tôi lở yêu !
> Xin nhé một lần được nhớ mong
> Để h́nh bóng củ lắng vào trong
> Quê hương một nữa hồn bên đó
> Một bước xa rời... ai nhớ không?
> Ta lở quẳng thân chốn bụi hồng
> Quê người kiếp lữ thứ long đong
> Bao giờ cho đến bao giờ nữa
> Non nước, quê nhà... thôi nhớ mong.
> Ta cứ hẹn hoài... hẹn măi thôi
> Đường về quê mẹ chẳng xa xôi
> Sao cầu lổi nhịp cho ḷng hỏi
> Duyên cớ chi nào... ai sẻ đôi...!?
> (VA)- 01.11.2009-