Chuyện rằng ngày xửa ngày xưa ở ngôi làng nọ, hai người yêu nhau Ái ân, nghĩa nặng, tình sâu Rồi thì se chỉ, duyên đầu kết đôi Nhưng mà cũng trách ông trời Người chồng bị Điếc, cả đời nào nghe Thiện tâm, việc nghĩa họ theo Nào là khấn phật, cầu trời bao năm Một hôm vào một ngày rằm Trăng sáng dằn dặt, họ nằm ngoài hiên Xuất hiện ông Bụt rất hiền Áo bào, râu trắng, uy tiên khác người Cho một điều ước trong đời Hai người mừng rỡ tức thời ước ngay: Bị Điếc chấm dứt từ đây Con xin đa tạ ngày ngày biết ơn Từ đây chàng Điếc nghe rồi Thời gian thấm thoát, cuộc đời trôi xa Ba năm cũng đã dần qua Một hôm Bụt lại vào nhà, ghé thăm Hỏi thăm chàng đã bao năm Không còn Điếc nữa, sống hòng ra sao Lạ thay chàng Điếc khóc gào, Tiều tụy thê thảm, thương sao kiếp người: Xin người hãy hóa cho tôi Bị Điếc trở lại như hồi trước đây Ba năm qua, cứ ngày ngày Vợ tôi lảm nhảm suốt ngày chẳng yên Tiên ơi ơi hỡi ông Tiên Xin cho tôi Điếc, xin tiên rộng lòng.
> Chuyện rằng ngày xửa ngày xưa > ở ngôi làng nọ, hai người yêu nhau > Ái ân, nghĩa nặng, tình sâu > Rồi thì se chỉ, duyên đầu kết đôi > Nhưng mà cũng trách ông trời > Người chồng bị Điếc, cả đời nào nghe > Thiện tâm, việc nghĩa họ theo > Nào là khấn phật, cầu trời bao năm > Một hôm vào một ngày rằm > Trăng sáng dằn dặt, họ nằm ngoài hiên > Xuất hiện ông Bụt rất hiền > Áo bào, râu trắng, uy tiên khác người > Cho một điều ước trong đời > Hai người mừng rỡ tức thời ước ngay: > Bị Điếc chấm dứt từ đây > Con xin đa tạ ngày ngày biết ơn > Từ đây chàng Điếc nghe rồi > Thời gian thấm thoát, cuộc đời trôi xa > Ba năm cũng đã dần qua > Một hôm Bụt lại vào nhà, ghé thăm > Hỏi thăm chàng đã bao năm > Không còn Điếc nữa, sống hòng ra sao > Lạ thay chàng Điếc khóc gào, > Tiều tụy thê thảm, thương sao kiếp người: > Xin người hãy hóa cho tôi > Bị Điếc trở lại như hồi trước đây > Ba năm qua, cứ ngày ngày > Vợ tôi lảm nhảm suốt ngày chẳng yên > Tiên ơi ơi hỡi ông Tiên > Xin cho tôi Điếc, xin tiên rộng lòng.
Một câm, hai điếc, ba mù Trần đời lắm cảnh điếc mù lại hay Thà câm cho khỏi dạ bay Ngủ quan ngẫm lại khuyết vầy sao đây Trời cho đủ hết con người Cân phân khiếm thị sẽ cười không ra Vợ chồng phần phúc trời ban Cớ sao ưóc điếc phủ phàng lắm ru?! MD
On 31 Tháng Mười, 15:59, Phong Tran <tranvietphong2...@yahoo.com> wrote:
> Chuyện rằng ngày xửa ngày xưa > ở ngôi làng nọ, hai người yêu nhau > Ái ân, nghĩa nặng, tình sâu > Rồi thì se chỉ, duyên đầu kết đôi > Nhưng mà cũng trách ông trời > Người chồng bị Điếc, cả đời nào nghe > Thiện tâm, việc nghĩa họ theo > Nào là khấn phật, cầu trời bao năm > Một hôm vào một ngày rằm > Trăng sáng dằn dặt, họ nằm ngoài hiên > Xuất hiện ông Bụt rất hiền > Áo bào, râu trắng, uy tiên khác người > Cho một điều ước trong đời > Hai người mừng rỡ tức thời ước ngay: > Bị Điếc chấm dứt từ đây > Con xin đa tạ ngày ngày biết ơn > Từ đây chàng Điếc nghe rồi > Thời gian thấm thoát, cuộc đời trôi xa > Ba năm cũng đã dần qua > Một hôm Bụt lại vào nhà, ghé thăm > Hỏi thăm chàng đã bao năm > Không còn Điếc nữa, sống hòng ra sao > Lạ thay chàng Điếc khóc gào, > Tiều tụy thê thảm, thương sao kiếp người: > Xin người hãy hóa cho tôi > Bị Điếc trở lại như hồi trước đây > Ba năm qua, cứ ngày ngày > Vợ tôi lảm nhảm suốt ngày chẳng yên > Tiên ơi ơi hỡi ông Tiên > Xin cho tôi Điếc, xin tiên rộng lòng.