Người đă đi rồi tôi c̣n đây
Phương trời xa cách mấy ngàn mây
Phương này phương đó thôi quên nhé
Chiều ngắm hoàng hôn mắt thoáng cay
Nắng đâu có nhiều ở nơi này
Nh́n mưa mà ngỡ nước mắt ai
Ngóng trông biền biệt người viễn xứ
Người đă xa rồi t́nh không phai
C̣n nhớ hôm nào ngày tiễn đưa
Chia tay nức nở mấy cho vừa
Khăn đâu thấm hết gịng nước mắt
Ngồi đây nhớ lại bỗng thẩn thờ
Viết dùm….ai không bít nữa
On 5 Tháng Giêng, 15:44, TK <trantuxu...@gmail.com> wrote:
> Người ở đâu sao chẳng về đây
> Để cho phương nọ ngóng phương này?
> Xa cách đôi nơi t́nh ngàn dặm
> Vạn lư sầu lên mắt dăng mây.
> Nắng đă xế rồi trên xứ ai
> Chiều mưa c̣n đọng nỗi u hoài.
> Biết ngóng về đâu cho nguôi nhớ
> Hoàng hôn chợt phủ ánh phôi phai.
> Cơn gió đ́u hiu như tiễn đưa
> Xa nhau biết nhớ mấy cho vừa.
> Khăn sao ấm nổi ḷng đơn chiếc
> Chiều gối tay thương bạn làm thơ.
> TK